

Ta Hỏi Nhau ...
Tôi như là hạt cát
thu mình trên bãi khuya
lập lòe trong đêm tối
ký ức vội quay về
Người hỏi tôi nhớ gì
dòng phù sa máu nhuộm
bao nhiêu người ngã xuống
cho một lần ra khơi
Người hỏi tôi thấy gì
nòng súng từ tay giặc
đạn bay ghim vào đầu
bạo tàn hơn hải tặc !
Người hỏi tôi nhặt gì
tấm thẻ bài rơi rớt
của một người lính trẻ
bia mộ chưa kịp ghi
Người hỏi tôi nghe gì
tiếng AK vừa nổ
chát chúa đuổi xuân thì
lan dần bao nỗi khổ
Người hỏi tôi tìm gì
giữa một bầy quạ đỏ
mổ nát mộng êm đềm
lời nguyền thét trong đêm
Người hỏi tôi về đâu
dấu chân mòn hoang đảo
lê tấm thân hành khất
phương trời nào chờ nhau
Người hỏi tôi nhớ..quên
vết chém hừng nhức nhối
năm tháng vẫn không phôi
máu rỉ hoài cố quận
Người hỏi tôi có quên
Tôi hỏi người có nhớ
Người hỏi tôi có nhớ
Tôi hỏi người có quên !
Phan Cát Linh
Bolsa Jan 01-2009
*
Vết Khắc
Kìa em, chiếc lá rung rinh lá
Tháng mười hai mà nắng thật đầy
Chút nhớ xót lòng buồn xa lạ
Phương trời em ở có nhiều mây?
Nắng thật trong, vàng sợi óng tơ
Má hồng thắm đượm nét xuân mơ
Nụ xưa em vẫn còn e ấp
Câu kết bài thơ vẫn ý chờ
?
Ta đếm thời gian - gió thoảng nhanh
Tình xưa ý cũ đến xây thành
Áo em vẫn lụa màu nhung nhớ
Tóc xõa trời chiều - dáng mỏng manh
Nhắc nhớ để buồn cho chữ duyên
Bước về xưa rũ bụi ngoài hiên
Em cười đón bước ta rưng lệ
Một chữ thủy chung- ướp lụy phiền
Ta trách gì em, tuổi rong rêu
Nhục hèn ta nhận chịu trăm điều
Gió xưa đổi hướng cờ tơi tả
Thì nắng xuân về cũng quạnh hiu!
Hôm nay ta đứng yên nhìn nắng
Trời tháng mười hai buốt lạnh se
Dáng em ẩn hiện, đen màu mắt
Trường cũ, tình xưa, nắng tháng hè
Muốn quên để được lòng thanh thản
Vết khắc trong tâm kỷ niệm đầy
Lòng vẫn nhớ thương ngày tháng cũ
Nửa đời lãng đãng mộng tình say
Thy Lan Thảo
*
Khỉ
Ta mang cây bút trên lưng
Bút lông để quét,
cán rồng giỡn chơi
Co chân ta phóng ngang trời
Tay che ngang trán
ngắm vời xa xa
Nghiêng tai nghe ngóng giang hà
Tiếng con sóng vỗ
đưa ta về trần
Giật mình thân bỗng phân thân
Rút cây bút quét
một đường phù vân
Té ra trong cõi luân hồi
Ta là cốt khỉ
ghẹo người cõi Thiên
Bây giờ theo bước nhân duyên
Ta là con khỉ
Tề Thiên cõi trần
Miên Du Đàlạt
*
Sinh-Nhật Em, Mùa Noel
(Cho Em đã nằm xuống)
Trời se lạnh và bầu trời trở xám
Thoáng mưa phùn như mưa của Huế xưa
Trong không khí có chút gì gợi nhớ
Năm gần tàn, hay xuân sắp về qua
Mùa Noel đã bao lần rồi nhỉ
Nếu em còn mình chắc sẽ ăn mừng
Sinh nhật em chị sẽ làm chiếc bánh
Rất ngọt ngào với tất cả tình thương
Chị sẽ làm nhân bằng vòng tay thân ái
Sẽ trộn thêm ngàn lời nói ngọt ngào
Sẽ vẽ lên mặt bao lời chúc tụng
Sẽ cười vang lên, hạnh phúc biết bao
Chị sẽ không cần cân đo rắc rối
Bánh yêu thương có ai chỉ được đâu
Chị sẽ viền quanh bằng sợi dây kỷ niệm
Gói ghém theo hạt thương nhớ muôn mầu
Chị sẽ thắp nến, bao nhiêu cây em nhỉ?
Đếm làm chi năm tháng vốn vô cùng
Chị chỉ mong nến lung linh soi sáng
Đường em đi trong cõi mông lung
Sinh nhật em chị làm bài thơ nhỏ
Đốt cho em vào lúc Chúa ra đời
Nơi nào đó em sẽ cao giọng đọc
Và sẽ nhâm nhi chiếc bánh chị mời
Chị sẽ ngăn không cho dòng lệ chảy
Để bên kia không lưu luyến bên này
Nhưng mà em, sao bỗng dưng má ướt
Hình như mưa nhỏ xuống chị không hay.
Đặng Lệ Khánh
*
Mẹ Tôi
Mẹ tôi vớ cái roi tre,
Răn đe: “Cấm rủ bạn bè tắm sông.
Trời hè mưa bão, gió, giông,
Nghe lời mẹ dặn, nếu không, ăn đòn”!
...Thế rồi mẹ ốm mươi hôm,
Khiến nhà quạnh quẽ đã nom như gần...
Mẹ thôi phơi áo ngoài sân,
Giàn hoa thiên lý rụng gần đống rơm.
Hoa nhài nở chẳng còn thơm,
Ấm trà nguội ngắt, lư hương đầy tàn.
Mẹ lên cơn sốt mê man,
Cầm bàn tay mẹ nóng ran như là...
Bỗng dưng tôi muốn khóc òa,
Nỗi đau nào có phải là roi tre?
Thế rồi... những buổi chiều hè
Mẹ ơi! Mẹ! Cái roi tre đâu rồi?
Ngọc Bích (Thuộc Thi Văn Đoàn Bốn Phương)
*
Tặng Con Mùa Hè
Mẹ muốn tặng con một mùa hè
Vui thú hồn nhiên bên luỹ tre
Mò cua, bắt ốc quanh bờ ruộng
Tiếng ếch hoà vui xen tiếng ve
Mẹ muốn tặng con một mùa hè
Đầy ắp yêu thương dưới tán me
Cây khế thân quen trèo trăm bận
Muối hột ăn chung với ổi non
Trái bần quê mẹ thơm mùi lạ
Chua điếng hàm răng nhớ cả đời
Con gà "cục tác" sao hay quá
"Ngoại ơi nó đã đẻ trứng rồi!"
Chiếc bè nhỏ kết bằng cây chuối
Lũ trẻ ngồi bò hát reo vui
Trái bình bát chín vàng sà mặt nước
Ôi thiên đường trẻ nhỏ là đây
Hết mùa hè con sẽ về thành phố
Nhớ nhung nhiều kỷ niệm làng quê
Nhớ cá rô câu chiều nhạt nắng
Khói bếp lan cơm trắng cá kho
Con còn nhớ đêm mưa tý tách
Đàn cò ông Bảy vắng sau nhà
Nghe tha thiết hồn quê đượm thắm
Yêu quê hương xuất phát từ đây
Mẹ muốn con có nhiều kỷ niệm
Như cha con gắn bó quê hương
Cha nhớ trâu cỡi thời còn bé
Giòng sông sâu nước lớn ngập bờ
Con hãy nhớ hãy yêu tất cả
Quê hương ta đẹp biết chừng nào
Những kỷ niệm làng quê thật tuyệt
Không yêu quê hương không lớn thành người.
Ngọc Thu
*
Thầm Mong
Sắp sửa đến Giáng sinh rồi đó bé
Gió se buồn trên mấy ngọn sầu đông
Trên vạt áo trắng thơm men sữa mẹ
Làn da thơm hồng phấn lạnh buồn không?
Bé có thấy lòng trời mây xám tái
Như lòng anh buổi bé hẹn quên lời
Để anh đứng dưới tàn cây ngóng mãi
Nghe thu tàn, đông chớm lá mưa rơi...
Bé của anh giờ quá đỗi xa vời
Như một vì sao đột nhiên biệt dạng
Còn cái bóng cái tên và chút sáng
Rất âm thầm trong nỗi nhớ, trong anh
Và bây giờ sắp sửa đến Giáng sinh
Anh cũng sửa sang lòng hang đá lạnh
Cuối trời xa bé nghe lòng mông quạnh
Ánh nhớ hừng lên sáng ấm lòng!
Hà Nguyên Dũng
*
Trống Vắng
Chuyện tình ngày xửa ngày xưa
Trắng trong như cánh hoa hồng trong sương
Bâng khuâng nhớ một chiều vương
Anh đi để lại khoảng trời nhớ mong
Em chờ... hoa cúc đơm bông
Chờ mùa nắng hạ đốt tàn cánh sen
Em chờ... lác đác sương đêm
Chờ trời xanh ngắt gieo làn heo may...
Thế là đôi ngả chia tay
Thế là ước mộng xây cầu dở dang
Tình ta nay đã nhỡ nhàng
Về đâu người hỡi dòng trôi ngược dòng
Ngày mai bóng nước chân cầu
Hạt mưa rơi lạnh ướt mềm tim côi
Anh như ráng đỏ - chân trời
Em - con sóng khát tan nơi gọi tìm
Bao mùa trăng khuyết, trăng liềm
Đường chiều cạn nắng đã đầy hoàng hôn
Vẫn mong có một chiều hôm
Sao khuya trải giấc mộng vờn không gian
Canh khuya đèn thắp mơ màng
Lòng buồn thơ thẩn một miền sương tan
Đêm về hứng giọt mưa sang
Nghe lòng trống vắng lệ rơi bên đời...
Thuỳ Hương
- Phạm Thanh Phương phụ trách-
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương
Lạc Đường
Ai mơ tưởng, "giao lưu" loài Cộng phỉ
Tạo đa nguyên, đa đảng, chuyển xoay vần
Cùng giao hoà, dân tộc hết trầm luân
Tay xiết chặt, "canh tân" tìm hạnh phúc
Thương biết mấy, những tâm hồn vẩn đục
Lừa bịp dân, phản bội cả giống nòi
Xây mưu đồ bên vũng máu còn tươi
Làm công cụ bầy sói lang, Cộng Phỉ
Từ bản chất, lọc lừa hồn nghĩa khí
Gom niềm tin, dâng hiến lũ tham tàn
Loạn nhân tình, đất nước lún nghiệt oan
Vờ chẳng thấy, bảo "dân giầu nước mạnh"
Đời khuất lấp, tâm hèn, thường nhiều mánh
Nay rêu rao giác ngộ, dựng Sơn Hà
Mai đói nghèo, dệt gấm, vóc, nguyệt, hoa
Che thực chất, loài thú hoang vô lại
Ai chẳng biết, Quê Hương mầu nhợt tái
Vẽ làm chi, thêm nhạt sắc phai mầu
Thôi quay về, chung sức gánh niềm đau
Cùng đốt lửa, đâu lưng đòi tự quyết.
Phạm Thanh Phương
*
Xuân Ơi, Xuân Về Chưa?
Hoa vàng, mai thắm nở
Phải Xuân về đấy không?
Quê hương ơi, cách trở
Bao xuân rồi, nhớ mong!
Quê ơi, thương nhớ lắm
Những mùa Xuân ngọc ngà
Dù Xuân nghèo, tao loạn
Nhưng tình Xuân thiết tha!
Ba mấy năm lưu lạc
Xuân về chưa, Xuân ơi,
Nhìn theo chòm mây bạc
Hồn Đống Đa bồi hồi
Mừng Xuân, ai yến tiệc
Vui hưởng cái phồn hoa
Riêng ta còn mải miết
Đợi mùa Xuân thái hòa
Đợi hoài sao chưa thấy
Chỉ thấy mình đơn côi
Thấy cờ vàng vẫy gọi
Đàn con yêu bên trời
Quê ơi, bao giờ nhỉ
Mùa Xuân được hồi sinh
Người nhìn người tỉnh mộng
Tặng cho nhau nhân tình
Bao giờ đàn chim Việt
Bay về tổ ấm xưa
Tìm mảnh đời đã mất
Xuân ơi, Xuân về chưa???
Ngô Minh Hằng
*
Đừng Quên Chuyện Tháng Tư
Gửi Khiêm - Bộ QP
Buổi chia tay, trời hanh rực nắng
Bước về từ cõi lạ xa xôi
Phế hưng đời vẫn luôn yên lặng
Nén chặt cô đơn- đứng ngó đời
!
Trong cuộc chơi có nhiều dối gian
Để khi cháy túi mới kinh hoàng
Thì ra thân phận ta con chốt
Tướng bỏ đi rồi, chốt rã tan
Bỏ súng lên rừng ta đốn củi
Bạn bè lắm đứa giả ngu ngơ
Thân như cục đá ai chào hỏi
Đói lả nhăn răng lũ dại khờ
Đêm nằm rờ rẫm lên thân thể
Mới biết xương sườn ta cứng cong
Vuốt nhẹ lưỡng quyền ta sợ bể
Hốc mắt thâm sâu thấu tận lòng
Ta đâu cần biết làm chi tội
Nên thèm đủ thứ tám năm dài
Mấy chục đứa mình nay được thả
Tao bắt tay mày hẹn tương lai
Buổi trưa gay gắt ga Bình Triệu
Bịn rịn quen hơi cảnh tội tù
Chia tay không nói mà trong mắt
Nhắc nhở đừng quên chuyện tháng tư
Mười năm, ừ nhỉ cứ mười năm
Không phải ngu ngơ vẫn cứ lầm
Giả dại cho qua thời dâu bể
Bước về coi bộ vẫn xa xăm
Thy Lan Thảo
*
Những Phím Đàn
Những phím đàn reo khúc tự tình
Gọi hồn tử sĩ lúc bình minh
Ngàn cơn thác đổ trên đầu giặc
Máu ngập sơn hà
buổi chiến chinh
Ai ở đầu ghềnh, ai cuối sông
Có nghe nguồn lệ chảy xuôi dòng
Trời Nam biển Bắc hờn đôi ngả
Con cháu tiên rồng lạc tổ tông
Những phím đàn reo khúc biệt ly
Mây sầu giăng bước kẻ ra đi
Tám phương sông núi màu tang tóc
Mối hận muôn đời mãi khắc ghi
Nửa hồn gửi lại chốn quê hương
Ôm mối sầu thương, nỗi đoạn trường
Bãi cát, cồn hoang thân viễn xứ
Nửa hồn phiêu giạt với tang thương!
Những phím đàn reo khúc thái lai
Non sông rực rỡ nét trang đài
Đá cười nghiêng ngả bên ngàn liễu
Biển hát lời tình, trăng đắm say
Chim hót bài ca mừng sức sống
Muôn hoa đua nở tiết đông phong
Lâm viên một cõi ngời trong nắng
Em với tình yêu
thắm nụ hồng
NPNA
*
Uống Nước Nhớ Nguồn
Uống nước nhớ nguồn
Dân tộc Việt Nam mấy ngàn năm văn hiến
Đâu dễ gì quên nguồn cội tổ tiên
Chân bước đi lòng nặng trĩu ưu phiền
Ngoảnh mặt lại quê hương dần khuất dạng
Mắt đăm đăm nhìn mây trôi lãng đãng
Lòng dặn lòng xin hẹn một ngày mai
Bước trở về trong rực rỡ tương lai
Để không thẹn hồn thiêng sông núi Việt
Để không hổ danh anh hùng tuấn kiệt
Mẹ sinh ra, mẹ hãnh diện đàn con
Ý chí quật cường, trung dũng sắt son
Vì vận nước, đành cúi đầu chấp nhận!
Ba mươi năm, nơi phương trời lận đận
Làm được gì, cho rạng rỡ tổ tông
Lo kế sinh nhai, mưu cầu sự sống
Đất nước người, ai sống chết mặc ai
Thời gian đâu nghĩ đến chuyện ngày mai
Ôi, mộng ước như vầng mây bao phủ
Dẫu không quên, dẫu lòng luôn ấp ủ
Đành buông xuôi cho năm tháng dần qua
Các con đây tủi hổ với sơn hà
Chẳng thể hiện lời thề trong quá khứ
Xin gục mặt, xin một lần tha thứ
Đàn con xưa mòn mỏi kiếp ly hương
Đàn con xưa dầu dãi tóc pha sương
Còn đâu nữa oai hùng như thuở trước
Còn đâu nữa nhịp quân kỳ tiến bước
Ôi, chỉ còn trơ lại chút tàn hương
Thân dật dờ trong kiếp sống nhiễu nhương
Nhìn về quê Mẹ ruột đau như cắt!
Ba mươi năm Mẹ trông chờ mỏi mắt
Đàn con xưa, thân chiến bại không về
Ngày qua ngày trong vùng tối u mê
Miếng cơm, manh áo, biết gì hơn nữa...
Buông xuôi tay cho nhuệ khí một thời
Biết ngày mai có về được quê tôi
Gửi được nắm xương tàn trên đất Mẹ !
Hay muôn thuở là linh hồn lặng lẽ
Nơi xứ người quạnh quẻ lệ từng đêm
Ba mươi năm
vẳng tiếng Mẹ ru êm
Con ơi
uống nước nhớ nguồn
đừng quên
nguyenphanngocan - Cal.
*
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Đồng kính tặng tất cả Anh Hùng Chí Sĩ đang đấu tranh vì Chính Nghĩa Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho Quê Hương VIỆT NAM
Một ngày lên đường
Sông khuya mờ sương
Hận đời ly loạn
Ra đi mà vương
Mắt Mẹ già rưng sầu
Bóng con đò, luống trầu
Và bao nhiêu hồn thiêng sông núi
Đã xa mờ, xa mờ
Vượt trùng dương ngàn
Ngờ đâu hoang tàn
Hải tặc man rợ
Gieo bao họa tang
Sóng dập dồn xác người
Máu trẻ thơ loang tận chân trời
Tuổi xuân thì đang thanh tân ngày qua sắc thắm
Bỗng hãi hùng trong dập vùi nát tan đời hoa
Bởi lũ hung tàn
Ác hơn sói lang!
Ôi xiết bao tiếng hờn căm gào thét
Còn vang mãi trên biển Đông đến ngàn năm sau ...
Giờ nơi xứ lạ
Qua bao mùa tuyết rơi trắng xóa những con đường
Tưởng như màu tang thê lương
Trên quê hương vất vả
Trên những con tàu năm xưa xuyên đại dương
Giờ đây lòng tràn dâng nhớ thương
Thân nghe buốt thấu
Tim ta rướm máu
Thề quyết dấn thân một lòng đấu tranh
Như gương bao anh hùng xưa nơi sa trường ghi sử xanh
Sẽ một ngày trở về
Giữ trọn lời thề
Quyết óc tim này bừng sôi khí thế
Diệt tan tành bạo lực u mê
Ta sẽ thấy lại Mẹ già rạng rỡ nét cười
Sông núi ruộng vườn thêm sắc xanh tươi
Và trên khắp nẻo đường đất nước
Trăm triệu dân lành đồng hát mừng Dân Chủ, Tự Do
Khải Huy
THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN
NHỮNG VẦN THƠ
72
Hà Nội ơi, từng mỗi bước đi
Trong màu sinh hoạt xám than chì
Trong lòng dân chúng thành đô cũ
Cảnh cũ muôn ngàn đan tiếc ghi!
73
Cách biệt nhau rồi, hải cảng ơi!
Thương em lao khổ tận phương trời
Bàng hoàng sống lại mùa xa cũ
Ta với em vui giữa hội đời
74
Với cuộc đời không mảy may ước hẹn
Cảnh tù lao khổ đói đã dần quen
Riêng mẹ cha già hận ấy lòng con
Tới tàn kiếp niềm đau càng giữ trọn!
75
Có chuyến tàu khuya chạy về ga vắng
Có những chân trời tỏa nắng xa xăm
Có lưỡi dao găm, sâu cắm tâm tình
Đêm mưa lạnh, trở mình ho rũ rượi
76
Một chấm mờ xanh ngọn đèn vặn nhỏ
Một làn gió thoảng bâng quơ
Một buông rơi nhẹ ngoài sân cỏ
Một mùi hương thầm thoảng đơn sơ..
77
Thiên đường cụ Mác hoặc tù lao!
Địa ngục còn xin kính cẩn chào
Nếu cứ tin đài, tin sách báo
Có ngày mếu máo với vêu vao!
78
Nhìn tù nhân ăn, nhìn tù nhân làm lụng
Nhìn số lượng tù, cả án lẫn tập trung
Anh sẽ hiểu một điều quan trọng:
Tù lao, ngành kinh tế vô song!
79
Anh đừng than thở tù lâu
Anh đừng thắc mắc vì đâu anh tù
Một khi anh hiểu trại tù
Là khu sản xuất bội thu hàng đầu
80
Ôi, cuộc sống, người tồi hơn cái chết
Ta nằm run trong cơn sốt bình minh
Bóng tù lao xóa bỏ bóng thâm tình
Đêm đao phủ cực hình đem dụng hết!
Vùng Lên Cứu Nước
Hoàng Sa,Trường Sa đất nước ta
Nam Quan,Bản Dốc, dãy sơn hà
Vịnh Bắc từ đây bị chia cắt
Thế trận do ai đã bày ra ?
Việt Cộng tay sai đã hiến dâng
Quan thầy Trung Quốc lấn dần dần
Lãnh đạo rước voi dầy mã tổ
Thủ phạm là chế độ phi nhân !
Thế cờ Quốc Tế đã lộ dần
Thời cơ, đón gió biến biểu tình
Hăng say ta đã rơi vào bẩy
Nối kết tiếp tay bọn vô thần .
Gợi lòng yêu nước của thanh niên
Chỉ đạo bên trong bởi Thành Đoàn
Biểu tình phản đối đòi Trung Quốc
Hải ngoại tham gia để góp phần !
Mạng lưới tung bay ngọn cờ hồng
Lãnh đạo cộng nô miệng nín câm
Sinh viên việt cộng nơi hải ngoại
Xóa bỏ màu cờ cứu non sông !
“Đánh rắn phải đánh dập đầu”
Đầu rắn đâu nằm tại Bắc Kinh
Hà Nội chính là thủ phạm chính
Tận diệt độc tài đất nước yên .
Thanh Niên rường cột đất nước ta
“Lộng Giả Thành Chân” thế bày ra
“Tức Nước Vỡ Bờ” là nguyên lý
Tuổi trẻ vùng lên cứu nước nhà .
Trần Bửu Hạnh
Ngày 27 tháng 12 năm 2007
Hai Ngọn Cờ
Hàng trăm sinh viên du học biểu tình chung với cộng đồng người Việt trước Tòa đại sứ Trung Quốc ở London hôm thứ Bảy 21-12-2007. Photo courtesy BBC Vietnamese.”Đại diện phía sinh viên, anh Hoàng Kim Phúc, nói rằng bảo vệ đất mẹ là trách nhiệm chung của mọi người Việt Nam, bất kể nguồn gốc. Anh cũng vui mừng nhắc lại khi phía sinh viên đưa ra đề nghị biểu tình chung, phía cộng đồng hưởng ứng ngay và hai bên nhanh chóng đi đến thỏa thuận không mang theo cờ, kể cả cờ vàng ba sọc đỏ hay cờ đỏ sao vàng. Ban tổ chức quyết định dùng một biểu tượng chung là hình bản đồ nước Việt Nam.”
Cộng Đồng Người Việt tại London
Hợp tác Du Sinh thật đau lòng
Cờ Vàng hải ngoại cờ Chính Nghĩa
Vứt bỏ bên lề bạn đau không ?
Bản đồ Việt Nam nhuộm đỏ hồng
Tượng trưng cờ máu phủ non sông
Bạn trút căm hờn cho đúng chổ
Đừng để mắc mưu “Xóa Hận Thù”
Trần Bửu Hạnh
Ngày 26 tháng 12 năm 2007
Không Chấp Nhận
Không chấp nhận cờ Hồng nơi hải ngoại
Đừng mắc mưu bọn Việt Cộng tay sai
Dàn dựng Hoàng Sa là một ván bài
Thế hòa hợp trong ngoài trò lừa bịp !
Chống Trung Quốc là thế cờ nối kết
Bọn bán dân buôn nước vẫn còn đây
Trang bị áo thun cờ đỏ với sao vàng
Đánh lạc hướng ,xóa lằn ranh quốc cộng !
Tạo đất nước bị ngoại bang xâm lấn
Gợi lên bầu máu nóng của thanh niên
Cùng đứng lên phản đối bọn bá quyền
Xóa ngăn cách,hai ngọn cờ chung tranh đấu !
Ta sáng suốt bình tâm không nôn nóng
Bẻ gãy lời hưởng ứng bọn tay sai
Một ngọn cờ không thể có thứ ha
Không chấp nhận đứng chung màu cờ máu .
Lòng yêu nước lửa tự do đang bùng cháy
Noi theo gương liệt nữ Lê Thị Công Nhân
Hãy vùng lên đòi dân chủ cho quê hương
Tận diệt chúng,mới mong đòi đất biển .
Trần Bửu Hạnh
Ngày 24 tháng 12 năm 2007
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?" Liên Mạng Việt San tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh.
- Trân trọng -
Ma Đạo
Vùng ảo ảnh, tỏa muôn màu muôn sắc
Ánh lập lòe, như nắng ấm thủy chung
Ẩn bên trong, dòng phản trắc chập chùng
Dìu nhân thế đến khung trời hư ảo
Chuyện nước non! tựa như người thay áo
Vạn ngôn từ lấp lửng ánh vàng thau
Khá khen thay, sự gian trá hoạt đầu
Mượn nghĩa nọ, dựa danh kia lừa bịp
Đi khắp nơi, khoe khoang từng "bí kíp"
Tung hỏa mù, lòng yêu nước thương dân
Ôi! Niềm tin sao cứ mãi nguội dần
Ai hớn hở tung hô loài ma đạo?
Kìa hãy xem, những mập mờ trâng tráo
"Máu mào gà, nước vỏ lựu" hồng tươi(*)
Nhồi phấn son, ôi! hương sắc tuyệt vời
Che thực chất, những tâm hồn khánh kiệt
Đáng tiếc thay, gấm hoa mầu trung liệt
Nay nhạt nhòa, hương sắc úa tả tơi
Lộ chân dung, sao cứ mãi bịp đời
Tâm phá sản trong cuồng ngôn, ngụy ngữ
Phạm Thanh Phương
(*) Sự giả trá Tú Bà dạy Kiều lừa khách
*
Quê Cần Những Tấm Lòng Son
Thân mến gởi đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi, trong và ngoài nước.
Sài Gòn! ... tôi nhớ Sài Gòn! ...
Nhớ hàng me thắm, nhớ con đường dài
Bạch Đằng, nhớ buổi ban mai
Hải quân, chiến hạm đậu ngoài bến mơ
Trong màu nắng đẹp như tơ
Uyên ương, ai đó, dạo bờ sông mây
Hóa Giang, hùng sử ghi đây?
Tượng Trần Hưng Đạo chỉ tay thề nguyền ...
Đầy ngăn ký ức thiêng liêng
Đường xuân Nguyễn Huệ cười duyên mai, đào
Nhớ nhà Quốc Hội toà cao
Lê Lai, Lê Lợi, và nào Gia Long
Ngọt ngào nước mía Viễn Đông
Mai Hương, kem lạnh mát dòng tuổi xanh
Lê Thánh Tôn, chợ Bến Thành
Ngựa xe, gái lịch, trai thanh sớm chiều
Tự Do, Thống Nhất dập dìu
Và Dinh Độc Lập thân yêu, vàng cờ
Đức Bà, cung thánh, nhà thờ
Tháp cao vót đỉnh trời mơ, thanh bình!
Thảo Cầm Viên, thuở học sinh
Lang thang, những bước chân tình chơi vơi...
Duy Tân, trường luật, đông người
Trái tim Nguyễn Trãi, nụ cười Trưng Vương
Tháp Rùa, thương qúa Mỵ Nương
Vì tin Trọng Thủy nên chương tình sầu!
Phan Đình Phùng, Ngô Tùng Châu
Nhớ chùa Xá Lợi có lầu chuông cao
Gia Long ai đỏ má đào
Ngắm ai áo trắng mà xao xuyến lòng
Tao Đàn một thuở song song
Ngây thơ, mộng biếc, tình trong, ngọc ngà
Bây giờ... mộng biếc... trôi xa...
Sài Gòn đã bị người ta cướp rồi!!!
Người đem đau khổ cho người
Nát cân Công Lý, mất đời Tự Do!
Sài Gòn, người gọi thành Hồ
Viễn Đông, viên ngọc ngày xưa đâu rồi?!
Ai ơi, xin hãy cứu đời
Đứng lên, lấy lại giùm tôi Sài Gòn!
Đời cần những tấm lòng son
Và quê cần những người con ngoan cường
Để mà quang phục quê hương
Để đem bất khuất can trường cứu quê!
Ngô Minh Hằng
*
Đèo Ngang
Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa
Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc,
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại trời, non, nước
Một mảnh tình riêng ta với ta.
Bà Huyện Thanh Quan
Xin kính hoạ: Dốc Đứng
Tổ quốc khi còn bóng giặc tà
Văn minh há dễ được thăng hoa?
Kẻ chưa no ngủ, không mền chiếu
Người vẫn đói ăn, chẳng cửa nhà
Dân chủ mưu cầu thì bại sản
Tự do tranh đấu sẽ tan gia
Thanh Quan bà hỡi về đây ngó
Thảm cảnh ngày nay của nước ta!
Vntvnd
*
Những Anh Hùng Chống Cộng
Kính tặng những thợ thuyền lao động đang tham gia cuộc biểu tình đòi quyền sống tại Việt Nam.
Tổng nổi dậy! Những Thợ Thuyền Lao Động,
Sáu Mươi Ngàn mạng sống chấp tử vong,
Đã đứng lên, đã mạnh dạn đình công,
Họ là những Anh Hùng không tên tuổi.
Thà chết vinh hơn lầm lì nhục tủi,
Đổ mồ hôi chỉ đổi những bất bình.
Vẫn đói nhăn hằng vạn vạn gia đình,
Giữa xiềng xích cực hình quân Cộng Sản.
Hỡi dân chúng! Hãy nung sôi căm phẫn,
Hãy nung sôi huyết quản rực lửa hồng,
Hỡi thanh niên giới trẻ giống Tiên Rồng,
Hãy tiếp ứng, xuống đường làm Cách Mạng.
Phải tận diệt cả tập đoàn Bác Đảng,
Cứu non sông bị bán đứng cho Tàu,
Cứu toàn dân qua thảm não thương đau,
Cứu thế hệ mai sau đời hạnh phúc.
Tổng nổi dậy! Thời cơ nay đến lúc,
Tinh thần là hỏa lực mạnh vô biên,
Nhân tâm là vũ khí lật bạo quyền,
Tổng nổi dậy! Hồn thiêng sông núi gọi.
Ngô Phủ
*
Hoà Giải Với Quỷ sẽ thành... Ma!
Xét rằng Cộng đảng lũ gian tà
Lũ giặc buôn dân bán nước ta
Tư cách tay sai hơn Khải Thống (1)
Hành vi phản trắc vượt chồn xà
Bất nhân, Kiệt Trụ tôn hàng tổ
Vô đạo, Võ Tần bái bậc cha (2)
Nếu nghĩ ngồi chung cùng quỷ được
Mười phần chín rưỡi chắc thành ma!
XàBeng
(1) Hoàng Cao Khải, Lê Chiêu Thống.
(2) Võ Tắc Thiên, Tần Thủy Hoàng.
*
Mất Tất Cả Rồi, Đời Còn Gì Hơn!
Những hồi ức chiến-tranh
Lửa và máu đã tanh
Đổ ra vì cộng-sản
Mặc ngoại bang tranh giành
Trận chiến Ban Mê Thuột,
Cuộc triệt thoái Cao Nguyên,
Rồi chiến-trường Trị Thiên,
Thêm Cà Mau, Tuyên-Đức...
Trang sử nhà anh viết,
Bằng máu chính thân anh.
Thân tạm cư thua thiệt,
Cũng chẳng màng lợi danh
Đời lao công tập-tễnh,
Bằng cấp, xếp đem chôn,
Mỗi người một tâm bệnh,
Thân xác như vô hồn.
Những đứa con Việt-Nam,
Đời tỵ-nạn âm-thầm,
Nợ áo cơm, nước mất,
Nuôi mẹ già bằng...tâm.
Nuôi con ra kỹ-sư,
Đứa giáo-sư, bác sĩ...
Dù nghèo hèn, tạm cư
Không một ai khinh-bỉ
Anh than: “Kháng chiến ma,
Tôi góp tim làm quà.
Bây giờ chiến-khu... giả,
Tóc cũng vừa... râm hoa!"
“Mấy Chính-Phủ Lưu-Vong
Là bấy nhiêu vương-miện...”
Lệ anh chảy ròng ròng
Nhiều hơn máu thời chiến
Đêm nằm thương quê Mẹ,
Lệ rơi ướt bờ vai,
Gia tài ngày càng...nhẹ,
Nhẹ hơn cả hình hài.
Người lính rất cô-đơn
Gà trống ôm tủi hờn
Không một lời than-vãn
Đời còn gì để hơn!!!
Ý Nga
*
Thương Về Cố Quận
Từ anh vượt sóng trùng khơi
Quê hương ảo não dưới trời tháng tư
Từ em mắt ướt tạ từ
Đèn khuya hiu hắt tương tư mấy mùa
Đêm về ngóng ánh trăng xưa
Vẳng nghe trong nẻo mưa thưa vọng về
Não nùng tiếng nấc sơn khê
Giọt thời gian rụng buồn nghe mấy đời
Âm thầm đếm hạt mưa rơi
Thương về cố quận, nhớ người năm xưa!
Bạch Loan
*
Thơ Nguyễn Chí Thiện
ĐẢNG TA
"Đảng ta là đạo đức"
Bác Hồ nói đúng thực!
Búa đanh nện vào ngực
Bắt làm đủ định mức
Người thời hộc máu tươi
Chết sau vài hôm trời
Người thời thành ho lao
Sống cũng chẳng là bao
Nhưng giữ vững cao trào
Thi đua trong cải tạo
Đảng ta rất nhân đạo
"Bác Hồ" không nói láo!
(1980)
"BÁC HỒ"
Mấy chục năm xa nước,
Bác không viết phong thư nào
về thăm gia đình trong nước.
Cách mạng thành công,
Bác vịn cớ bận, bất cần
Bác Hồ ơi! Bác không yêu nhà,
Bác làm sao yêu được nước
Không yêu người thân,
Bác làm sao yêu được nhân dân!
Chỉ những kẻ ngu đần
Bị mê lóa bởi tuyên truyền điêu trá
Mới tin Bác là đạo cao đức cả
Yêu nước thương nòi, có nghĩa có nhân
Đến chị ruột Bác kia,
khi còn sống ở dương trần
Cũng từ Bác, coi là không có Bác.
Vì Bác đối với thâm tình quá bạc
Chị Bác- bà Thanh- nói vậy nhiều lần
Bác vu cho bà là bị tâm thần!
Bác ranh ma, Tây không bắt nổi một lần
Làm cách mạng ở nước ngoài thoải mái
Bác xứng đáng được tôn là cáo quái
Bác quái hơn nhiều so với lũ tay chân!
(1981)
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?" Sàigòn Times/Liên Mạng Việt San tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Quý thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh.
- Trân trọng -
Buồn!!!
Miễu
Oan khiên một cõi San Hà
Hồn thiêng réo gọi tình ta giữa trời
Thương thay kiếp sống nửa vời
Tình nhà, nợ nước, một đời long đong
Nói
Hỏi thiên hạ, cõi lòng đã nguội?
Quên giống nòi vì miếng ăn to
Mảnh giang sơn, ngất lịm, hỏa lò
Niềm cô quạnh, mảnh đời chắp vá
Tiết nghĩa, băng tâm sầu Quốc Phá
Trung thành, chính trực hận Nhà Tan
Đường đấu tranh nhiều nỗi gian nan
Đời bất nghĩa vẫn hoài quậy phá
Kết bè lũ một phường, rơm với rạ
Nay “giao lưu”, mai “xóa bỏ hận thù”...
Chán đời, lắm cảnh ruồi bu....
Phạm Thanh Phương
*
Đặng Dung Và Mùa Xuân Chung
Nghĩ về chí sĩ Đặng Dung
Sáng gươm ánh thép mài chung
Truyền nhau một lòng yêu nước
Dưới trăng tất cả soi cùng!
Đặng Dung mài gươm thật bén
Đứt ruột bao lòng người đi
Từng đêm trăng nhuộm trang thi
Vàng cờ bao người cùng hẹn?
Đặng Dung! Soi lòng tôi thẹn
Đặng Dung! Hồn có thiêng liêng
Xin giúp những tấm lòng riêng
Chung đường, tìm Xuân như én
Ý Nga
*
Đảng Mặt Dày
Nực cười một lũ mặt dày
Xua bầy mặt sắt bắt ngay Sư già
Chỉ vì Sư đã đi ra
Thủ Đô cứu giúp thôi mà dân oan
Dân oan bị lũ ôn quan
Thẳng tay cướp đất và toan cướp nhà.
Bấy lâu bao nỗi xót xa
Đem thân lặn lội kêu la oan tình
Nhưng toàn một lũ vô tình
Từ trên xuống dưới luôn rình cướp ngay
Cướp đi cả đất dân cày
Dân không còn đất mặc bay kêu gào
Sá gì những tiếng rêu rao
Miễn sao Ta có đô vào là vui
Kệ bay đi tới đi lui
Khổ đau bay chịu trốn chui bay nhờ
Đảng ta là thế, đừng mơ!
Ta quen ăn cướp quen vơ của người
Ta quen ăn sống nuốt tươi
Ta quen ăn chận, quen bươi lâu rồi
Ta quen từ lúc tiếm ngôi
Nhân dân như thể mâm xôi ta thèm
Ta tìm mọi dịp tèm lem
Càng nhiều cơ hội càng lem nhem nhiều
Thế là ta lắm tiền tiêu
Dân càng xơ xác tiêu điều mặc dân
Ngoảnh đi Ta đây cóc cần
Mặc cho thế giới bao lần răn đe
Ta thường quay mặt không nghe
Ta lì ra đó, hăm he nguôi dần
Thế là dân chết mặc dân
Quyền Ta, Ta cướp dân thân phận hèn
Biết điều đừng có bon chen
Lâu lâu Ta sẽ ban khen cho mà
Im đi đừng cố kêu la
Ta đang tìm dịp bán nhà Việt Nam
Ta nguyền bán hết giang san
Vì Ta cộng sản điêu gian lâu rồi
Ta là một đảng nô bồi
Thân ta nô bộc từ hồi lập ra
Đảng ta một lũ ranh ma
Việc Ta là phải dâng nhà việt nam
Cho thày Trung Cộng tính toan
Làm xong nhiệm vụ mới an thân bồi
Việc này đã cũ, lâu rồi...
Tha Nhân
*
Gởi Vẹt Weekly
Trả lời báo Vẹt Weekly viết bài mạt sát người Quốc Gia, nhưng vinh ranh Hồ dâm tặc và đảng độc tài gian ác bán nước buôn dân.
Này này hỡi Vẹt Veekly
Vẹt mần cái gỉ cái gì biết hông?
Vẹt mần thứ Mò Mông nhất trí
Và Trộm Sò khoái tỉ đấy nha
Vâng theo lệnh đảng gian tà
Vẹt chui vô khúc... ruột già... ớn chưa!
Dùng báo vẹm, vẹt đưa "Đảng Bác"
Đến Quận Cam mong ám người ta
Cúi đầu, vẹt đội Hồ già
Khen loài bán nước, cướp nhà, buôn dân
Chỉ có thứ bất nhân ngoại hạng
Mới dã tâm phỉ báng ông cha
Viết bài xuyên tạc Quốc Gia
Những người hiến máu xây nhà Việt Nam
Để vẹt được bảo toàn, yên ổn
Được học hành đến chốn, đến nơi
Đã không ghi tạc ơn người
Vẹt còn bất nghĩa nói lời vô lương
Vẹt là giống lật lường gian ác
Cơm Cờ Hoa, chửi bác Cờ Hoa
Nhà sang, xế xịn, đô la
Vẹt đang có đó, hỏi là nhờ ai???
Nhờ đảng cướp, vô loài, khát máu
Hay nhờ nơi nương náu mà nên?
Nuốt chưa qua cổ đã quên
Chùi mồm vẹt chửi Sam liền, tuyệt luân!
Bởi vẹt quá vong ân bội nghĩa
Nên hành nghề đội đĩa nâng khay
Hồ dê đẻ vẹt loại này
Hèn chi nhà đảng đến ngày diệt vong
Xin cảm tạ cộng đồng tị nạn
Chống giặc Hồ không nản, không thôi
Tấm lòng trung nghĩa rạng ngời
Mãi là nét đẹp của người Việt Nam
Còn lũ vẹm tham tàn ác độc
Đang trên đà xuống dốc không phanh
Đảng vì biết đảng chết nhanh
Đảng sai lũ vẹt quấy tanh cộng đồng
Tội nhà đảng thật không tha được
Xin trưng cho các nước nhìn vô
Để cho tuyệt giống đảng Hồ
Và cho lũ vẹt văn nô tàn đời
Tha Hương
*
Xin Mượn
(Trích Tiếng Lòng)
Con xin mượn hai bàn tay của mẹ
Đã nâng niu, nuôi dạy, dắt diù con
Để yêu thương lau khô dòng huyết lệ
Để can trường gìn giữ tấm lòng son
Anh xin mượn nụ cười hiền vợ trẻ
Để vỗ về qua cơn đói thâu đêm
Xin mượn cả niềm thủy chung em nhé
Sỏi đá kia vì thế cũng tơi mềm
Cho cha mượn đôi môi hồng con dại
Để tin rằng chân thật vẫn quanh cha
Những cuộc chơi con xóa đi, bày lại
Cho kẽm gai ngục tối cũng tan nhoà....
Cho tôi mượn luật công bằng Tạo Hóa
Và xin Người trải rộng khắp nhân gian
Để thế giới vơi đi điều tai họa
Và an bình cho những đứa con ngoan
Cho ta mượn tình thân thương bè bạn
Để dắt nhau qua những chặng đời buồn
Mẩu sắn, củ khoai trong ngày tù nạn
Chia với nhau, yến tiệc đã nào hơn?
Hãy cho mượn trung kiên tình chiến hữu
Của những đêm chờ địch dưới thông hào
Để dựng lại một Việt Nam vĩnh cửu
Cho cờ vàng lộng gió giữa trời cao!
Con xin mượn hai bàn chân của Bố
Đã oai hùng trấn giữ khắp biên cương
Đã sừng sững trước bom rơi, đạn nổ
Để tìm về con lấy lại Quê Hương!
Ngô Minh Hằng
*
Chó Săn, Cu Mồi Và Thằng Hề
Chó già đã rụng hết lông,
Giở trò chim chuột chạy nhông trên đàng.
Cu mồi cất tiếng hót vang,
Gọi mời lạc lõng cả làng nào nghe.
Thằng hề lải nhải bên hè,
Nói năng ấm ớ hội tề. Vô duyên!
Thợ Rèn
*
Mẹ Liệt Sĩ Bến Tre
Mẹ liệt sĩ Bến Tre nhập cuộc
Về Hà Thành khiếu kiện dân oan
Tố cáo tham nhũng lan tràn
Từ ông Tỉnh Ủy đến hàng Công An
Chúng cướp giựt ruộng vườn đem bán
Cho ngoại bang tư bản đầu tư
Mở ra hãng xưởng thu lời
Nhân dân chịu cảnh tôi đòi lao nô !
Ha.ng cao cấp từ Trung Ương Đảng
Đến Ủy Viên Chính Trị Trung Ương
Thượng tầng tham nhũng thượng tầng
Tài nguyên đất nước bán dâng Mỹ,Tàu !
Đồng bào quyết phá tan cường bạo
Đòi lại quyền công đạo cho dân
Đứng lên ta quyết đấu tranh
“Toàn Dân Toàn Diện” mới giành Tự Do .
Trần Bửu Hạnh
Ngày 16 tháng 8 năm 2007
http://tranbuuhanh.blogspot.com
Thơ Nguyễn Chí Thiện
KHI MỸ CHẠY
Khi Mỹ chạy, bỏ miền nam cho Cộng sản.
Sức mạnh toàn cầu nhục nhã kêu than
Giữa tù lao, bệnh hoạn, cơ hàn
Thơ vẫn bắn, và thừa dư sức đạn!
Vì thơ biết một ngày mai xa xôi nhưng xán lạn
Không giành cho thế lực yêu gian.
Tuyệt vọng dẫu lan tràn
Hy vọng dẫu tiêu tan
Dân nước dẫu đêm dài ai oán.
Thơ vẫn đó, gông cùm trên ván
Âm thầm, thâm tín, kiên gan
Biết trái tim thành chiếu yêu kính
giúp nhân gian
Nhận rõ nguyên hình Cộng sản
Tất cả suy tàn, sức thơ vô hạn
Thắng không gian, và thắng cả thời gian
Sắt thép quân thù năm tháng rỉ han!
(1975)
ĐỪNG SỢ
Đừng sợ cái cực kỳ man rợ
Dù nó đương thịnh thời rông rỡ nơi nơi
Phải vững tin vào bước tiến con người
Vì khi nó bị dìm ngang súc vật
Cũng là lúc nó tìm ra sức bật
Đau thương kỳ diệu đi lên!
Từ muôn ngàn tàn lụi không tên
Sẽ bùng nở một trời hoa lạ quý
Từ đêm cùng chập chùng chuyên chế
Văn minh nghệ thuật hồi sinh
Chỉ xót cho lớp trẻ hiện hình
Của đói khổ, tù đầy, nhem nhuốc
Phải cứu chúng, phải tìm ra phương thuốc
Dù là thuốc nổ!
(1975)
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng:
"Ba mươi năm lẻ đá mòn.
Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ.
Ba mươi năm nát hồn thơ.
Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?"
Liên Mạng Việt San tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão:
"Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm;
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"...
Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh.
- Trân trọng.-
Nguyện Cầu
Nguyện cầu Hồn Thiêng Núi Sông
Dân oan khiếu kiện lâm vòng tai ương
Nguyện cầu Hộ Pháp Long Thần
Dân oan khiếu kiện mắc vòng lao lung
Nguyện cầu đức Quán Thế Âm
Hào quang che chở bởi tay hung thần
Nguyện cầu Vị Quốc Vong Thân
Anh hùng Liệt sĩ chứng minh hộ trì
Đồng bào tôi bị bao vây
Bạo quyền đàn áp thẳng tay thanh trừng
Công An thất đức bất nhân
Đồng bào tôi vẫn kêu oan thấu Trời
Dân tôi khổ quá Chúa ơi !
Hồng ân Thiên Chúa cứu người thiện tâm
Nhiễu điều phũ lấy giá gương
Dân oan khiếu kiện thảm thương vô cùng
Nguyện cầu các đấng Chí Tôn
Tin Lành,Hòa Hảo khắp thôn xóm nghèo
Ra tay hỗ trợ đồng bào
Máu dân đã đổ nỡ nào làm ngơ !
Đồng bào hải ngoại khắp nơi
Đồng tâm hợp lực khắp nơi biểu tình
Nói lên Việt Cộng vô minh
Độc tài độc đảng dân tình khổ đau
Nguyện cầu Thế Giới mau mau
Nói lên tiếng nói đồng bào đang mong
Nhân quyền dân chủ ngóng trông
Tự Do Tôn Giáo toàn dân đang chờ . . .
Trần Bửu Hạnh
Ngày 18 tháng 7 năm 2007
*
Tiền Giang Dậy Sóng
Hỡi nhà Dân Chủ đấu tranh
Dân lành khiếu kiện đang nằm kêu oan
Trước Quốc Hội 2 khóc than
Tiền Giang dậy sóng, Long An đi cùng
Cái Bè, Cai Lậy, Tháp Mười
Mỹ Tho, Chợ Gạo người người hô to
Tố cáo địa phương tham ô
Cướp nhà, cướp đất hơn thời Thực Dân
Có bà là: "Mẹ Anh Hùng”
Có con "Liệt Sĩ” đứng chung biểu tình
Hô lên hai tiếng “Lưu Manh”
Phản dân, hại nước tập tành Mafia
Hỡi Thanh Niên khắp gần xa
Hỡi nhà Phản Kháng hãy ra tay nào
Chung vai sát cánh đồng bào
Dấn thân cứu nước nỡ nào làm ngơ
“Tự Do Dân Chủ” đang chờ
Sức mình là chính chờ phò Ngoại Bang
Nhìn kia một lũ Công An
Tay sai Tư Bản ngang tàng hiếp dân
Cướp đất để mở Công Ty
Tóm thâu tài sản sá gì dân đen
Nam, Trung, Bắc ta vùng lên
“Sức Mạnh Dân Tộc” vững bền đấu tranh
Đoàn thể hải ngoại tiếp tay
Vận động Quốc Tế tỏ bày trắng đen
Dân Tộc tôi há chẳng hèn
“Toàn Dân Toàn Diện” dựng nền Tự Do
Trần Bửu Hạnh
*
Chuyện Trí Thức
Muà xuân hoa nở muôn mầu
Còn người trí thức... đếm đầu ngón tay
(HSG)
Buồn thay quốc phá gia vong
Người quên sĩ diện, kẻ lòng gươm đao!
Chuyện trí thức nghe đau lòng lắm
Người nửa mùa, kẻ chẳng lương tâm
Tham danh, hám lợi lố lăng
Viết lời nghịch nhĩ cầm bằng thất phu!
Có những kẻ đầu ngưu diện mã
Bán lương tâm đổi bả công danh
Quên dân quên nước đã đành
Cúi đầu phù thịnh, lưu manh lọc lưà
Trở về nước dây dưa với cộng
"Xoá hận thù", mong bổng lộc to
Khom lưng, nhắm mắt hát hò:
"Nước nhà đã 'thoáng', tự do, thanh bình!"
Rõ là lũ cầu vinh phản quốc
Bỏ ngoài tai tiếng khóc dân đen
Lầm than đói khổ nghèo hèn
Kêu oan, cầu cứu: bạo quyền đuổi xô!
Có những kẻ bưng bô cộng sản
Quên những ngày tỵ nạn gian truân
Trốn chui trốn nhủi bao lần
Ngày nay ấm cật phản dân hại đời
Chúng "hồ hởi" học đòi thói cộng
Ném hỏa mù vu khống cộng đồng
Nào là "quá khích cuồng ngông"
Biểu tình chống lại "văn công" nước nhà!
Có những "kẻ gọi là trí thức"
Có học hành, nhân đức thì không
Hàm hồ học thói "văn công"
Uốn cong ngòi bút nịnh dòng cộng nô
Chúng trơ trẽn tung hô chúa đảng:
Hồ Chí Minh, tên phản bội dân
Chúng gọi là thánh là thần
Rõ là miệng lưỡi lũ đần Việt gian!
Thánh gì bán nước buôn dân?
Thần gì dạ, dạ, vâng, vâng Nga, Tàu?
Thánh gì lòng chứa gươm đao
Thần gì tàn sát đồng bào nước ta
Hỡi anh chị, ông bà, cô bác!
Xin đừng quên tội ác giặc Hồ
Chớ tin trí thức nặc nô
Miệng lằn lưỡi mối, bưng bô kẻ thù!
Hương Sài-Gòn
*
Bước Về Còn Nhớ
Nghe tiếng oan hờn vương cây cỏ
Chư Pao sừng sững giữa trời mây
Kon Tum kiêu dũng còn yên đó
Sao bỏ Đakpla về qua đây...?!
B15 không tiếng giã từ
Ta đi bước loạn giữa đời hư
Về Nam có thật như lòng nghĩ
Lệnh lạc buông xuôi bụi cát mù ...
Tháng ba KonTum trời đổ lửa
Lính tráng mồ hôi bước vội vàng
Mười ba tây - Ta còn nhớ rõ
Đạn súng lên nòng chưa chắc ăn ...
Máy nổ ngọt đều trên tỉnh lộ
Chập chờn núi dựng đá vây quanh
Mắt ai rình rập bên khe đá?!
Rừng tháng ba - Lá mượt màu xanh...
Qua khỏi Chư Pao trời nhẹ nắng
Cành khô đại thụ vẫy tay chào
Biển Hồ mặt nước còn yên lặng
Mưa pháo Cù Hanh tróc vết đau
Xếp bỏ ra đi còn căn dặn
Chờ xong phiên họp sẽ trở về
Thương ta đất nẻ hong trời nắng
Kỷ luật tuân hành rũ ý mê
Quân đoàn chỉ còn vài đơn vị
Ba lô đầy đạn với lương khô
Ta đi ngược bước đường thế kỷ
Là hết đời mơ mộng hải hồ ...!
KonTum ơi! PleiKu ơi!
Như một giấc mơ vỡ nát đời
Tử lộ 7B đầy máu hận
Nhục thù đền trả thuở nào vơi!
Thy Lan Thảo
*
Bài Thơ Gởi Người Bạn Trẻ
(Thân mến gởi tuổi trẻ VN trên toàn cầụ)
Trước biến chuyển của tình hình thế cuộc
Trước đau thương tám chục triệu dân nhà
Trước nhục tủi và nỗi hờn vong quốc
Em lên đường, nuôi chí lớn, xông pha
Tôi đã thấy các em, người bạn trẻ
Ghé đôi vai, trách nhiệm nhận về mình
Em đại diện cho hai ba thế hệ
Vượt chông gai, nối tiếp cuộc hành trình
Cuộc hành trình mở đường cho nhân bản
Cho lẽ đời, cho ý sống thăng hoa
Cho dân tộc vượt qua ngày kiếp nạn
Cho tự do dân chủ đến muôn nhà
Tôi đã thấy các em, người bạn trẻ
Tay đuốc thiêng em vẫy gọi tìm nhau
Đem tâm huyết em hiến dâng đất mẹ
Đem tin yêu em lay chuyển hoàn cầu
Tôi đã thấy em vươn vai Phù Đổng
Nói những lời thay chú, bác, cha, anh
Với quyết tâm, em xây niềm ước vọng
Với kiên cường, vì chính nghĩa đấu tranh
Tôi đã thấy các em, người bạn trẻ
Yêu quê hương, yêu lẽ phải, công bình
Ơi khí thế của ngọn triều mạnh mẽ
Sẽ muôn đời trang quốc sử quang vinh
Xin thân mến chào em, người bạn trẻ
Và nghiêng mình ngưỡng phục trí, tài em
Cứ tiến bước, hãy bền lòng em nhé
Dưới chân em sỏi đá cũng tơi mềm!
Nếu tuổi trẻ các em không đứng dậy
Thì quê mình còn áp bức, đau thương
Tôi, cội tre già, gió khô, bão gẫy
Em, măng non, nguồn sống mạnh phi thường
Ơi những mầm măng tương lai đất nước
Vai chen vai lớn dậy với mùa xuân
Thì ác độc, thì tham tàn, bạo ngược
Sẽ tro than theo chủ thuyết vô thần!
Tôi mừng lắm, hỡi em, người bạn trẻ
Khi bên em, chung những chuyến đồng hành
Không lâu nữa, một ngày mai, quê mẹ
Cờ vàng bay, em nhỉ, đẹp như tranh!!!
Ngô Minh Hằng
*
Chẳng Thể Tha!
Quân lực Cộng Hòa, lính quốc gia
An dân, bảo quốc rạng sơn hà
Trấn yên bờ cõi ngăn cường địch
Bảo vệ biên thùy diệt lũ ma
Bình Tống tích xưa vang một cõi
Dẹp Thanh gương cổ dậy phương xa
Việt gian cộng phỉ, loài chồn cáo
Không hối quay đầu, chẳng thể tha!
Không hối quay đầu, chẳng thể tha!
Chất chồng xương máu của dân ta
Phục vâng xâm lược gây chinh chiến
Tuân lệnh Nga Tàu xáo thịt da
Đất biển biếu dâng tìm miếng nhục
Con người buôn bán kiếm đô la
Đạo lý thánh hiền dần xóa bỏ
“Trồng người” - toàn ngợm! Đúng đồ ma!!!
Dân Nam
*
Bao Giờ Đứng Dậy?
Kính hoạ thi phẩm "Chẳng Thể Tha" của thi sĩ Dân Nam
Càng ngày Hà Nội tội tăng gia
Chất ngập muôn nơi, lấp hải hà
Nước thảm kinh hoàng bên lũ quỷ,
Dân sầu khủng khiếp trước bầy ma
Luật rừng chính khách, lo dông lẹ,
Công lý đồng bào, sợ lánh xa
Sức mạnh cường quyền giăng chặt chẽ,
Sẩy chân tù ngục khó buông tha
Sẩy chân tù ngục khó buông tha
Thử hỏi cảnh tình ai cứu ta?
Phe phái hùa tà gây sáo thịt,
Đảng đoàn hám lợi tạo nồi da
Lất lây đói khát câm căm hận,
Đeo đẳng nghèo nàn nghẹn khóc la
Cứ thế, tháng ngày lần lửa mãi,
Bao giờ đứng dậy diệt quần ma?
Ngô Phủ
*
Nói Với Con
Cha có quê hương mà không thể sống,
Bà Nội con già chẳng có người chăm,
Cha bôn ba hoài xứ người mòn mỏi,
Tuổi tác chất chồng quê cũ biệt tăm.
Hai tiếng Việt Nam bây giờ để nhớ,
Hồi tưởng tháng năm nội chiến điêu linh,
Tự nhủ quê người là nơi tạm bợ,
Còn quê của cha thắm thiết bao tình.
Cha mãn nguyện đâu? Sống đời xa xứ,
Dù con trưởng thành: nên phận, nên danh,
Nhớ một lần đi bước chân do dự,
Thương quá quê hương, lìa bỏ sao đành!
Giấc mộng hồi hương cha nào quên được,
Ước mong mai ngày về lại Việt Nam,
Chung dựng ngọn cờ rực vàng đất nước,
Và tìm cho cha một chỗ yên nằm.
Sống đời tự do lòng cha ray rứt,
Thương nỗi dân mình khao khát tự do,
Tuổi trẻ của con màu hồng trước mặt,
Đừng quên Việt Nam còn đó cơ đồ!
Hoàng Yến
*
Thơ Nguyễn Chí Thiện
LÚC ĐẦU
Lúc đầu tôi không ăn
Cơm thừa của những người no tiếp tế
Tù ngục đói khổ là thế
Của ngọc thực tôi đâu dám chê
Nhưng sĩ diện con người ai cũng có
Mãi sau
Khi nhìn cái đùi của tôi nó to
Bằng cái tay người khác
Tôi nghĩ đây là điều không nên thoái thác
Tôi còn phải sống
Phải vượt khó khăn
Tôi gục mặt nhận ăn
Ăn luôn cả cay đắng nhục nhằn
Rồi cũng quen dần, bạn ạ
(1983)
Mấy Cái Đầu
Mấy cái đầu bé tẹo
Quản lý nước, nước nghèo
Cai trị dân, dân khổ
Chỉ được cái lỳ ra, không xấu hổ
Miễn là các đồng chí bố
Xoa đầu, cho bám vào đuôi!
Nhưng đằng nào cũng là bám đuôi
Sao không chọn cái đuôi màu mỡ
Cho dân được nhờ
Bám đuôi Nga là dân chết dở
Bản thân nó cũng đương quay cuồng, xoay sở
Ngô, mì lo chạy cong đuôi!
(1984)
Chủ Nghĩa Mác
Chủ nghĩa Mác chỉ là không tưởng
Trái với bản chất con người, reo rắc tai ương
Lũ tông đồ, hay đồ tể vô lương
Đã gây bao là máu lệ bi thương
Đã phạm bao tội ác tày trời!
Hơn nữa nó ra đời
Khi Luân Đôn, Paris còn đi xe ngựa
Nay là thời tên lửa, máy bay!
Nếu cứ ngu si ôm mãi chủ nghĩa này
Nếu cứ thẳng tay bóp mãi dạ dầy
Đất nước nở mặt nở mày làm sao được nữa!
Dân tộc ta phải quăng ngay nó vào bếp lửa
Nồi cơm mới có thể mong đầy
Tự do, no ấm mới sum vầy
(1984)